Nhiều gia đình phân vân giữa hai thái cực: không có kế hoạch gì, hoặc lên một lộ trình chi tiết từ khi con còn nhỏ.
Cách ở giữa thường tốt hơn: chuẩn bị điều kiện, nhưng đừng khoá cứng đích đến.
Vì sao kế hoạch cứng thường không ổn
- Trẻ thay đổi. Sở thích và thế mạnh ở tuổi tám thường khác ở tuổi mười lăm. Một lộ trình đặt ra từ sớm dễ trở thành cái áo chật.
- Bối cảnh thay đổi. Quy định tuyển sinh, ngành nghề, cơ hội — những thứ này khác đi qua mười năm.
- Hoàn cảnh gia đình thay đổi. Thu nhập, nơi ở, sức khoẻ.
- Áp lực từ một lộ trình định sẵn. Khi đứa trẻ cảm thấy đường đi đã được quyết từ lâu, con dễ mất cảm giác đây là cuộc đời của mình.
Cái nên chuẩn bị dài hạn
Thay vì khoá đích, hãy đầu tư vào những thứ có ích với mọi con đường:
- Nền học tập vững ở các môn công cụ — đọc hiểu, viết, toán. Đây là nền của mọi hướng đi.
- Ngoại ngữ, xây đều đặn từ sớm chứ không luyện gấp.
- Thói quen tự học và tự quản lý thời gian. Có ích ở mọi môi trường.
- Sức khoẻ và thói quen vận động.
- Kế hoạch tài chính của gia đình, tính cho cả chu kỳ dài chứ không từng năm.
- Sự tự tin và khả năng chịu đựng thất bại.
Sáu thứ này giữ nguyên giá trị dù con đi hướng nào.
Những mốc cần chuẩn bị trước
Có vài thời điểm mà việc chuẩn bị sớm thực sự quan trọng:
- Chuyển cấp. Tìm hiểu quy định tuyển sinh của năm đó — quy định thay đổi, đừng dựa vào thông tin khoá trước.
- Chọn tổ hợp môn hoặc phân ban, nếu hệ thống có bước này. Quyết định ở đây ảnh hưởng tới các lựa chọn về sau, nên cần tìm hiểu kỹ.
- Nếu có định hướng du học, một số phần của hồ sơ cần xây trong nhiều năm.
- Nếu con theo hướng năng khiếu — nghệ thuật, thể thao — thường cần bắt đầu sớm hơn và có lộ trình riêng.
Rà lại mỗi năm một lần
Cách làm bền: đặt một thời điểm cố định mỗi năm, chẳng hạn đầu năm học, để cả gia đình cùng nhìn lại.
Ba câu hỏi:
- Năm qua con thay đổi gì? Về sở thích, về thế mạnh, về mối quan tâm.
- Có gì đang không ổn? Về học tập, về tinh thần, về quan hệ bạn bè.
- Năm tới nên điều chỉnh gì? Bớt cái gì, thêm cái gì.
Với trẻ lớn hơn, hãy để con tham gia thật vào cuộc trò chuyện này.
Khi con muốn đổi hướng
Điều này xảy ra và thường là dấu hiệu tốt — con đang tự nghĩ về cuộc đời mình.
Cách xử lý:
- Tìm hiểu vì sao. Con thực sự thấy hứng thú với hướng mới, hay đang chạy khỏi khó khăn ở hướng cũ? Hai chuyện khác nhau.
- Giúp con có thông tin thật về hướng mới — gặp người đang làm, tìm hiểu thực tế công việc.
- Cân nhắc chi phí chuyển hướng ở thời điểm này, và nói rõ với con.
- Nếu đó là quyết định có cân nhắc, hãy ủng hộ. Một đứa trẻ đi con đường mình chọn thường bền hơn nhiều so với đi con đường được chọn hộ.
Về việc so với gia đình khác
Sẽ luôn có gia đình bắt đầu sớm hơn, đầu tư nhiều hơn, hoặc đi hướng khác. Việc theo dõi họ để tham khảo là bình thường; việc lấy họ làm thước đo thì không giúp gì.
Mỗi đứa trẻ có nhịp riêng, và một lộ trình phù hợp với con nhà khác chưa chắc phù hợp với con mình.
Một điều nên nhớ
Mục tiêu của một lộ trình không phải là đưa đứa trẻ tới một cái đích đã định sẵn, mà là giữ cho con có nhiều lựa chọn tốt khi con đủ lớn để tự chọn.
Nhìn theo cách đó, một kế hoạch tốt là kế hoạch mở ra chứ không phải kế hoạch thu hẹp lại.
Câu hỏi thường gặp
Vì sao không nên lập lộ trình quá cứng?
Vì trẻ thay đổi, bối cảnh thay đổi, hoàn cảnh gia đình thay đổi, và một đường đi đã quyết từ lâu khiến con mất cảm giác đây là cuộc đời của mình.
Nên chuẩn bị dài hạn những gì?
Nền học tập vững ở các môn công cụ, ngoại ngữ xây đều đặn, thói quen tự học, sức khoẻ, kế hoạch tài chính của gia đình, và khả năng chịu đựng thất bại.
Bao lâu nên rà lại lộ trình một lần?
Mỗi năm một lần vào thời điểm cố định, với ba câu hỏi: năm qua con thay đổi gì, có gì đang không ổn, và năm tới nên điều chỉnh gì.
Con muốn đổi hướng thì nên làm gì?
Tìm hiểu vì sao — con thực sự hứng thú với hướng mới hay đang chạy khỏi khó khăn ở hướng cũ — rồi giúp con có thông tin thật trước khi quyết.
Mục tiêu của một lộ trình giáo dục là gì?
Giữ cho con có nhiều lựa chọn tốt khi con đủ lớn để tự chọn, chứ không phải đưa con tới một cái đích đã định sẵn.